Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

"Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào"


"Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào" hay "You are the apple of my eyes"

Phim học trò mà đạt được như phim này thì hay miễn bài cãi. Chi tiết lãng mạn vừa đủ, không sến súa, không cường điệu hóa vấn đề lên làm gì để đánh đố nhau. Ấy thế, vẫn phải nói, chưa có phim Việt Nam nào ra hồn dù là với một đề tài quen thuộc. 

Chuyện tình cảm thời đi học là một chủ đề không bao giờ cũ. Mối quan hệ ấy có khi phải đi hết 1 chặng đường dài đủ để cả 2 thấy là mình không còn gì cần phải luyến tiếc nữa. 

Như bạn mình, 2 người mình không biết phải diễn tả như thế nào cho chính xác đối với tình trạng tình cảm của cô ấy nữa. Từ năm lớp 7 đấy, bây giờ đã tốt nghiệp Đại học rồi. Nhiều khi mình nghĩ nó nên bỏ quách đi cho rồi, cơ mà, vẫn duy trì. Theo kiểu là có quen bao nhiêu người, thì vẫn là người đó đưa đón mình, chăm lo mấy thứ nhỏ nhặt cho mình. Nhưng hiện tại thì cô bạn mình cũng quyết tâm chia tay thật. Như vậy cũng tốt. Với tư cách làm bạn hơn 10 năm qua, mình cho rằng cuộc chia tay này là cần thiết, và đúng thời điểm.

Mình cũng có một câu chuyện. Kể ra thì hơi buồn cười vì ngay khi nó vừa bắt đầu thì đã phải dừng lại. Mình nghe lời bảo là hắn ta chả thật lòng gì đâu. Một đứa toàn chơi với các thể loại con trai như mình thì việc chấp nhận có 1 thằng nhóc khác đi như cách mình biết đã khó, huống chi là lại còn bị bảo là mình chỉ là kết quả của một lời cá cược. Thôi thì, cũng đã có vài giọt nước mẳt rơi. Quà của bạn mình cũng giả lại. Năm cuối cấp 2 mình lại nghe tin là  đằng ấy thật lòng, mà bạn mình cũng đi xin lỗi mình vì đưa thông tin sai mới chết chứ. Xem như không có duyên vậy. Sau đó lên cấp 3 ít liên lạc hẳn. Đến năm 1 thì mối quan hệ khởi sắc hơn. Công bằng mà nói thì mình cảm thấy là vì chưa đi đến tận cùng đủ để không còn luyến tiếc, nên mình đã cố gắng thử nối lại xem. Cảm giác và linh cảm cũng không chệch đi là mấy. Nhưng mà, mình cũng đã hỏi một câu hỏi quyết định, và câu trả lời "nếu hỏi cách đây 1 tuần thì..." đã khép lại 1 kí ức đẹp. Giờ thì mình không có gì phải lăn tăn nữa.

Tình cảm học trò, ai cũng nên có một lần. Dù có tồn tại lâu tới mức nào, thì sau này cũng không thể tìm lại cùng một thứ cảm xúc như khi 2 đứa nhỏ bắt đầu biết quan tâm cho nhau nhiều hơn cho những người xung quanh một chút. Như vậy thì sau này mới có chuyện để kể cho con cháu nghe chứ.

Chuyện làm việc với người nước ngoài

Công ty hiện tại mình đang thực tập có "Creative Director" và "Art Director" đều là người nước ngoài. Và họ thường xuyên nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp. Đây là nơi đầu tiên mà mình thấy người nước ngoài là cấp dưới của sếp người Việt Nam. Lần trước mình làm ở một công ty khác, dĩ nhiên, khi đó sếp là người nước ngoài.

Mà cũng phải nói thêm là hình như mình có duyên với các sếp người Pháp chăng =)

2 người "Creative Director" và "Art Director" đều rất hay ho. Mà sếp trực tiếp của mình là Creative Director, nên thôi mình cứ nghĩ về cô ấy trước. Cô ấy đẹp, một nét đẹp rất sắc sảo dù không trang điểm gì nhiều. Mắt thẩm mỹ thì miễn chê đi. Mà nhân thể nói luôn, đây là lần đầu tiên mình thấy người Pháp nói tiếng Anh một cách rất dễ nghe. Phong cách làm việc rất rõ ràng và chi tiết. Nhiều lần dù thấy cô ấy có vẻ không bằng lòng với sếp bự hơn, nhưng mà giọng luôn nhỏ nhẹ ôn tồn.  Trong một cuộc họp với sếp bự hơn, có lẽ khi thấy mình căng thẳng và tập trung quá mức, cô ấy chợt nhiên nhìn mình mà cười. Khi mình bất giác quay qua bên cạnh mới thấy nụ cười đầy ý nhị. Mà cô ấy cũng giúp mình làm rõ yêu cầu công việc. Đấy, kiểu không nặng nề áp đặt deadline này nọ, lại càng làm mình có động lực mà hoàn thành công việc.

Công ty không quá to quá bự nên mọi hoạt động trong vài chục mét vuông đều có thể được quan sát thấy rõ. Khu vực mình ngồi là bàn ngay giữa phòng, đối diện 2 bạn sếp và bên cạnh một chị đồng nghiệp. Ai mà đứng quan sát thì sẽ thấy là cả 4 người thường xuyên đeo tai nghe và cắm cúi vào máy tính, chả mấy khi nói chuyện quá nhiều. Cơ mà không khí vẫn rất thoải mái, ít nhất là với mình. Vì mọi người vẫn thỉnh thoảng cười đùa nhỏ nhẹ, hỏi han lẫn nhau. Ví dụ như lúc mình mặt cau mày có vì đau bao tử, thì bạn sếp Art Director nhìn mình cười hiền hiền, tay xoa xoa bụng của anh ta hỏi "Do you feel better"?

Mình tự hỏi 2 người ấy có khi nào cảm thấy lạc lõng ở môi trường làm việc này không? Chắc là cũng có đấy. Lúc anh Art Director chưa vào (đi nghỉ phép) thì cô Creative im lặng thấy rõ luôn. Bây giờ thì cô cười nhiều hơn rồi. Nhiều lúc các anh chị người Việt hay cằn nhằn than thở, thậm chí là nói xấu nữa.Dù mình biết là chuyện này cũng nhan nhản khắp nơi. Nhưng không phải là nếu yêu cầu công việc cao lên thì khả năng sẽ tăng lên sao? Chính xác hơn nữa, nhiều khi mình thấy có người suy nghĩ tủn mủn quá.

Chuyện này còn nữa, mà để mình suy nghĩ đầy đủ hơn một chút sẽ viết ra rõ ràng hơn.


Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Mở đầu cho blog

Bài viết mở đầu bằng tiếng Anh có thể khiến người khác nghĩ mình sính ngoại không nhỉ.

Thôi thì hì hụi viết lại vài lời bằng tiếng Việt, vì nói thật thì mình rất yêu tiếng Việt.

Tựa đề "See the world - Make a change" đã làm mình băn khoăn không biết nó có to lớn hay vĩ mô quá không. Nhưng mà đó chính xác là những gì mình cảm nhận được qua các môi trường làm việc khác nhau, kể cả ở AIESEC.

Blog này là nơi mình chia sẻ không phải chỉ cho mình, mà cho cả những người thân thiết với mình nữa.

Nó có thể đề cập về những vấn đề thế giới và giải pháp ở các quốc gia khác nhau.

Ở đây mình cũng muốn trao đổi cách nhìn cởi mở về những gì diễn ra ở Việt Nam, dù tốt hay xấu.

Mình cũng muốn nói về truyền thông này nọ nữa, vì đó là chuyên ngành của mình =)

Nếu ai đó vô tình lạc vào đây, có thể đọc vài dòng ngắn ngủi tự giới thiệu như sau

Mình đã học được rằng điều quan trọng không phải là luôn luôn mạnh mẽ, mà là bản thân phải cảm thấy mình mạnh mẽ. Mình tìm thấy niềm vui thực sự khi ai đó nói "Cảm ơn" vì những gì project mà mình có tham gia đã mang lại. Các bạn thực tập sinh, chính xác là tình nguyện viên đến từ nhiều nước khác nhau đã giúp mình nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều hơn. Vậy nên mình hoàn toàn tin tưởng rằng dù mình chỉ là một cô gái bình thường, mình vẫn có thể tác động tích cực lên người khác bằng việc thực hiện nhiều việc khác nhau và giúp họ tìm ra giải pháp.

First words for my blog :")

Finally, I start blogging with a title "See the world - Make change".

I was thinking whether it would be that "huge" with the title. However, it's exactly what I have experienced through working in AIESEC as well as other working places. All experiences have helped me to feel, and to some extent, to understand what is called "See the world - Make a change".

So here is my blog, where I would put my thoughts not only for myself but also for my beloved ones.

I may talk about some global issues and local solutions in different countries.

I want to share open mindset about what's going on in Vietnam, whether it's good or bad.

I also includes words about media or communication which is my major

So if someone has ever come across this blog, here is my brief self-introduction =)



I have learned how important it is in life not necessarily to be strong but to feel strong. Fortunately, I find an ultimate happiness when someone says “Thank you for your project” for what they gain from our events when working in AIESEC. Moreover, working with interns has broadened my mindset about the world. I strongly believe that even when I’m just a little girl, I can make a social impact on others by accomplishing multi-tasks or figure out solutions for others’ problems.
From my point of view, if I can combine my desire to make a social impact through education and my passion in professional PR / Advertising / Marketing, I would be fully committed to my job from the bottom of my heart.