Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

"Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào"


"Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào" hay "You are the apple of my eyes"

Phim học trò mà đạt được như phim này thì hay miễn bài cãi. Chi tiết lãng mạn vừa đủ, không sến súa, không cường điệu hóa vấn đề lên làm gì để đánh đố nhau. Ấy thế, vẫn phải nói, chưa có phim Việt Nam nào ra hồn dù là với một đề tài quen thuộc. 

Chuyện tình cảm thời đi học là một chủ đề không bao giờ cũ. Mối quan hệ ấy có khi phải đi hết 1 chặng đường dài đủ để cả 2 thấy là mình không còn gì cần phải luyến tiếc nữa. 

Như bạn mình, 2 người mình không biết phải diễn tả như thế nào cho chính xác đối với tình trạng tình cảm của cô ấy nữa. Từ năm lớp 7 đấy, bây giờ đã tốt nghiệp Đại học rồi. Nhiều khi mình nghĩ nó nên bỏ quách đi cho rồi, cơ mà, vẫn duy trì. Theo kiểu là có quen bao nhiêu người, thì vẫn là người đó đưa đón mình, chăm lo mấy thứ nhỏ nhặt cho mình. Nhưng hiện tại thì cô bạn mình cũng quyết tâm chia tay thật. Như vậy cũng tốt. Với tư cách làm bạn hơn 10 năm qua, mình cho rằng cuộc chia tay này là cần thiết, và đúng thời điểm.

Mình cũng có một câu chuyện. Kể ra thì hơi buồn cười vì ngay khi nó vừa bắt đầu thì đã phải dừng lại. Mình nghe lời bảo là hắn ta chả thật lòng gì đâu. Một đứa toàn chơi với các thể loại con trai như mình thì việc chấp nhận có 1 thằng nhóc khác đi như cách mình biết đã khó, huống chi là lại còn bị bảo là mình chỉ là kết quả của một lời cá cược. Thôi thì, cũng đã có vài giọt nước mẳt rơi. Quà của bạn mình cũng giả lại. Năm cuối cấp 2 mình lại nghe tin là  đằng ấy thật lòng, mà bạn mình cũng đi xin lỗi mình vì đưa thông tin sai mới chết chứ. Xem như không có duyên vậy. Sau đó lên cấp 3 ít liên lạc hẳn. Đến năm 1 thì mối quan hệ khởi sắc hơn. Công bằng mà nói thì mình cảm thấy là vì chưa đi đến tận cùng đủ để không còn luyến tiếc, nên mình đã cố gắng thử nối lại xem. Cảm giác và linh cảm cũng không chệch đi là mấy. Nhưng mà, mình cũng đã hỏi một câu hỏi quyết định, và câu trả lời "nếu hỏi cách đây 1 tuần thì..." đã khép lại 1 kí ức đẹp. Giờ thì mình không có gì phải lăn tăn nữa.

Tình cảm học trò, ai cũng nên có một lần. Dù có tồn tại lâu tới mức nào, thì sau này cũng không thể tìm lại cùng một thứ cảm xúc như khi 2 đứa nhỏ bắt đầu biết quan tâm cho nhau nhiều hơn cho những người xung quanh một chút. Như vậy thì sau này mới có chuyện để kể cho con cháu nghe chứ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét