Công ty hiện tại mình đang thực tập có "Creative Director" và "Art Director" đều là người nước ngoài. Và họ thường xuyên nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp. Đây là nơi đầu tiên mà mình thấy người nước ngoài là cấp dưới của sếp người Việt Nam. Lần trước mình làm ở một công ty khác, dĩ nhiên, khi đó sếp là người nước ngoài.
Mà cũng phải nói thêm là hình như mình có duyên với các sếp người Pháp chăng =)
2 người "Creative Director" và "Art Director" đều rất hay ho. Mà sếp trực tiếp của mình là Creative Director, nên thôi mình cứ nghĩ về cô ấy trước. Cô ấy đẹp, một nét đẹp rất sắc sảo dù không trang điểm gì nhiều. Mắt thẩm mỹ thì miễn chê đi. Mà nhân thể nói luôn, đây là lần đầu tiên mình thấy người Pháp nói tiếng Anh một cách rất dễ nghe. Phong cách làm việc rất rõ ràng và chi tiết. Nhiều lần dù thấy cô ấy có vẻ không bằng lòng với sếp bự hơn, nhưng mà giọng luôn nhỏ nhẹ ôn tồn. Trong một cuộc họp với sếp bự hơn, có lẽ khi thấy mình căng thẳng và tập trung quá mức, cô ấy chợt nhiên nhìn mình mà cười. Khi mình bất giác quay qua bên cạnh mới thấy nụ cười đầy ý nhị. Mà cô ấy cũng giúp mình làm rõ yêu cầu công việc. Đấy, kiểu không nặng nề áp đặt deadline này nọ, lại càng làm mình có động lực mà hoàn thành công việc.
Công ty không quá to quá bự nên mọi hoạt động trong vài chục mét vuông đều có thể được quan sát thấy rõ. Khu vực mình ngồi là bàn ngay giữa phòng, đối diện 2 bạn sếp và bên cạnh một chị đồng nghiệp. Ai mà đứng quan sát thì sẽ thấy là cả 4 người thường xuyên đeo tai nghe và cắm cúi vào máy tính, chả mấy khi nói chuyện quá nhiều. Cơ mà không khí vẫn rất thoải mái, ít nhất là với mình. Vì mọi người vẫn thỉnh thoảng cười đùa nhỏ nhẹ, hỏi han lẫn nhau. Ví dụ như lúc mình mặt cau mày có vì đau bao tử, thì bạn sếp Art Director nhìn mình cười hiền hiền, tay xoa xoa bụng của anh ta hỏi "Do you feel better"?
Mình tự hỏi 2 người ấy có khi nào cảm thấy lạc lõng ở môi trường làm việc này không? Chắc là cũng có đấy. Lúc anh Art Director chưa vào (đi nghỉ phép) thì cô Creative im lặng thấy rõ luôn. Bây giờ thì cô cười nhiều hơn rồi. Nhiều lúc các anh chị người Việt hay cằn nhằn than thở, thậm chí là nói xấu nữa.Dù mình biết là chuyện này cũng nhan nhản khắp nơi. Nhưng không phải là nếu yêu cầu công việc cao lên thì khả năng sẽ tăng lên sao? Chính xác hơn nữa, nhiều khi mình thấy có người suy nghĩ tủn mủn quá.
Chuyện này còn nữa, mà để mình suy nghĩ đầy đủ hơn một chút sẽ viết ra rõ ràng hơn.
Mà cũng phải nói thêm là hình như mình có duyên với các sếp người Pháp chăng =)
2 người "Creative Director" và "Art Director" đều rất hay ho. Mà sếp trực tiếp của mình là Creative Director, nên thôi mình cứ nghĩ về cô ấy trước. Cô ấy đẹp, một nét đẹp rất sắc sảo dù không trang điểm gì nhiều. Mắt thẩm mỹ thì miễn chê đi. Mà nhân thể nói luôn, đây là lần đầu tiên mình thấy người Pháp nói tiếng Anh một cách rất dễ nghe. Phong cách làm việc rất rõ ràng và chi tiết. Nhiều lần dù thấy cô ấy có vẻ không bằng lòng với sếp bự hơn, nhưng mà giọng luôn nhỏ nhẹ ôn tồn. Trong một cuộc họp với sếp bự hơn, có lẽ khi thấy mình căng thẳng và tập trung quá mức, cô ấy chợt nhiên nhìn mình mà cười. Khi mình bất giác quay qua bên cạnh mới thấy nụ cười đầy ý nhị. Mà cô ấy cũng giúp mình làm rõ yêu cầu công việc. Đấy, kiểu không nặng nề áp đặt deadline này nọ, lại càng làm mình có động lực mà hoàn thành công việc.
Công ty không quá to quá bự nên mọi hoạt động trong vài chục mét vuông đều có thể được quan sát thấy rõ. Khu vực mình ngồi là bàn ngay giữa phòng, đối diện 2 bạn sếp và bên cạnh một chị đồng nghiệp. Ai mà đứng quan sát thì sẽ thấy là cả 4 người thường xuyên đeo tai nghe và cắm cúi vào máy tính, chả mấy khi nói chuyện quá nhiều. Cơ mà không khí vẫn rất thoải mái, ít nhất là với mình. Vì mọi người vẫn thỉnh thoảng cười đùa nhỏ nhẹ, hỏi han lẫn nhau. Ví dụ như lúc mình mặt cau mày có vì đau bao tử, thì bạn sếp Art Director nhìn mình cười hiền hiền, tay xoa xoa bụng của anh ta hỏi "Do you feel better"?
Mình tự hỏi 2 người ấy có khi nào cảm thấy lạc lõng ở môi trường làm việc này không? Chắc là cũng có đấy. Lúc anh Art Director chưa vào (đi nghỉ phép) thì cô Creative im lặng thấy rõ luôn. Bây giờ thì cô cười nhiều hơn rồi. Nhiều lúc các anh chị người Việt hay cằn nhằn than thở, thậm chí là nói xấu nữa.Dù mình biết là chuyện này cũng nhan nhản khắp nơi. Nhưng không phải là nếu yêu cầu công việc cao lên thì khả năng sẽ tăng lên sao? Chính xác hơn nữa, nhiều khi mình thấy có người suy nghĩ tủn mủn quá.
Chuyện này còn nữa, mà để mình suy nghĩ đầy đủ hơn một chút sẽ viết ra rõ ràng hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét